Cho dù không thể tấn thăng địa thánh cảnh, thì tối thiểu cũng có thể vượt xa bản thân bọn họ bây giờ.
Đây chính là suy nghĩ của Phụ Phong lão tổ. Lão chỉ là một kẻ ở nhập thánh cảnh bình thường nhất, đã nhiều năm tu vi không hề tinh tiến.
Vốn tưởng rằng trong tộc sẽ giống như Thánh Hống tộc năm xưa, lâm vào cảnh tre già mà măng chưa mọc, không ngờ mỗi người đều có duyên pháp riêng. Tên tộc trưởng bất tài vô dụng nhà mình vậy mà lại có thể bám víu được vào một vòng tròn quan hệ như thế này.
"Không biết tiếp theo các hạ có cao kiến gì chăng?"




